Hi,

"I'm standing alone in the darkness.The winter of my life came so fast. Sun shine in my eyes I'm still there everywhere-I'm the dust in the wind-I'm the star in the northern sky-I never stay anywhere-I'm the wind in the trees..."

Monday, July 8, 2013

nhưng mà, vẫn không thể hiểu nổi tại sao ...


mình không hiểu. rút cuộc thì điều gì là mang đến hạnh phúc cho chị trong đời sống này.

là hai đứa con gái ?

nhưng nhìn kìa, chị chưa bao giờ sống thực sự ra sống cả. Cho những cảm giác của chính bản thân. Chỉ duy nhứt những lần chị tự đứng trước gương nhảy aerobic theo bài hát của Lenka.

vẫn còn nhớ đến lần nhìn chị khóc rũ rượi ngoài sông, rồi bò ra cười sằng sặc. Giọng cười đó, rồi kiểu khóc sau cơn cười man dại đó, ăn sâu, rồi có lúc vận vào chính mình.

vẫn biết là, chị là người lo lắng cho gia đình nhiều nhất, dù đã chịu nhiều thiệt thòi nhất. nhưng, chưa bao giờ thấy chị sống hoàn toàn ra sống. đồng ý là, những thua thiệt thiếu thốn thuở xưa đói kém đã ăn sâu vào trong máu, vẫn không thể nào thoát khỏi hoàn toàn kể cả đứa nhỏ xíu thời đó là mình, nói gì chị đã lớn. nhưng mà, sống không hoàn toàn là sống, thì những lo lắng của chị chỉ làm người ta chỉ tăng nhiều thêm cảm giác bất lực.

ngày mai phải xuống nhà chị dọn đồ về, những mớ đồ mà ngày trước vì chị nói chị không ở nhà thuê nữa, chị về đó ở, nên sẵn sưu tập rồi mang về cho chị sử dụng, thì gởi về quê. chỉ mang những khung cửa vì kiếp nạn này mà phải trôi về chỗ chị. Ngày hôm nay cãi nhau lớn về điều đó. thời gian sau này để trở nên thiếu kiềm chế, trở nên dễ dàng bật khóc khi có ai lớn tiếng. dù chị là người bỏ ra nhiều tiền nhất để kéo mình trở lại đời sống này, nhưng mà, vẫn không thể hiểu nổi tại sao chị sống được cảnh sống trong ám ảnh ký ức thời nghèo khó đến vậy. 

nên, dù biết là chị quan tâm, khi nói, chị định thuê nhà 3 tầng, mình mở quán ở 2 tầng dưới, chị sống ở tầng trên cùng...vẫn không thể không nói ra rằng, hãy nghĩ sao cho thuận tiện cho mình nhiều nhất, em không thể dính vào với người có nhiều thay đổi từ những lựa chọn trong đời sống này. và sau đó, thành cãi nhau to. :((

Friday, July 5, 2013

vì rất có thể ...



P/S : N là người đã nói về kiếp trước, và vừa mới tìm ra tôi ở kiếp này. đừng để mình lạc nhau thêm vài kiếp nữa. vì rất có thể từ kiếp sau tôi không quay trở lại cõi người đâu.



    Monday, June 24, 2013

    tôi rồi sẽ phục hồi. và sẽ lãng quên....

    tôi đã bước qua giai đoạn không muốn sống. và dần đang phục hồi. cố ngơi nghĩ dần về người vừa bước qua. cố không nhớ vể kỷ niệm, về giọng nói, và hơi thở.

    và điều này, không cần cố, rằng luôn mong người ấy hạnh phúc.

    tôi rồi sẽ phục hồi. và sẽ lãng quên. chỉ cần, tôi đừng biết rằng người ấy đang đơn độc và đau khổ. chỉ cần đừng biết điều đó, là tôi chắc chắn sẽ bước qua. chỉ còn một đoạn đường ngắn thôi.

    tôi có mong điều đó không?

    người có mong điều đó không?

    tôi không nên tìm câu trả lời nữa.

    Posted 23 August 2009 - 12:55 AM

    những gì đã viết xa xưa, luôn  có giá trị vào một thời điểm nào đó trong hiện tại. :)

    Saturday, June 22, 2013

    Như ngọn đèn, bỗng lóe lên, rồi tắt.

    by nick FB khác on Wednesday, July 6, 2011 at 2:11am

    Only Me

    note đã xong, sau vài ngày im bặt. chỉ còn cái tiêu đề. trong giây phút ngẩn người nghĩ. cúp điện.
    những gì viết ra, không thể viết lại được y như cảm xúc ban đầu.
    đúng là ý trời.
    đành vậy.



    on Wednesday, July 6, 2011 at 2:42am :

    Tôi chỉ nhớ mình viết về một nhịp rung khẽ, một đau nhói khẽ
    .
    Tôi chỉ nhớ mình viết rằng, tôi không còn nhiều mộng mơ nữa, vì, tôi đã để cho những mong muốn thuộc về người thứ 2 lụi tàn, như những bước chân của tôi đang dần mất dấu
    ...
    Tôi chỉ nhớ mình viết rằng, tôi không nghĩ trái tim mình lại khẽ rung vào lúc này, khi những ngày qua, tôi đang dần mỗi ngày ướp một lớp băng, và lớp băng ấy đang dày lên, với một mong muốn rằng trái tim mình sẽ ngủ đông, trong thời khắc nhiều biến động và mệt mỏi này. Và ngủ thêm nhiều thời gian nữa
    .
    Tôi chỉ nhớ mình viết rằng, trái tim tôi vừa khẽ nhói lên, như hỏi tôi có chắc rằng muốn nó ngủ yên không? Vì một khi nó đã thiếp đi, thì không thể đánh thức nó dậy đột ngột, mà phải bắt đầu lại quy trình ban đầu, là cũng từng chút, từng chút một, làm tan. Vì nếu tác động một lực làm vỡ ngay lập tức lớp băng đang làm tê nó, thì dù là hơi ấm xộc vào khi đó sẽ chẳng khác gì ngọn lửa thiêu đốt và hủy diệt nó. Tôi nhớ đến ngày hôm qua, khi rót nước trà nóng vào bình thủy tinh vừa đựng nước đá trước đó đã cạn, thì không một tiếng động, bình thủy tinh đó đột ngột rỗng không, mất đáy. Không nứt, không vỡ, chỉ mất đi phần dáy, và bỗng chốc rỗng không
    .
    Tôi chỉ nhớ mình viết rằng, đó là khoảnh khắc cựa mình nhói khẽ của trái tim tôi, trước khi chìm vào giấc ngủ dài không biết bao giờ thức dậy
    .
    Như ngọn đèn,  bỗng lóe lên, rồi tắt.

    Trống rỗng


    Cách đây 3 năm, đã xem trên Youtube 1 video clip về bộ phim ấy.

    Chỉ vì bản nhạc, vì âm thanh của bộ máy xóa đi trí nhớ.

    Vì bản thân cũng muốn xóa hết những ký ức đã có.
    Những giọt nước mắt trên gương mặt của người đàn ông.

    Khoảng thời gian đó, đã triền miên, đã gắng kiềm chế khỏi những cơn bộc phát của sự giận dữ, đã không làm sao hiểu được sự độc ác không có giới hạn của những con người cũ.

    Đã nghe đi nghe lại, nghe gần như duy nhất một bài trong một tuần video clip về bộ phim này, với bản nhạc và sự mong muốn xóa đi ký ức như người đàn ông trong phim đó.

    Vậy mà vẫn không search xem bộ phim đó như thế nào,, có đúng như tâm trạng mình không. Chỉ vì, trong trạng thái gần như mộng du mất mọi khái niệm đó, thì chỉ còn duy nhất những bản nhạc là có thể xoa dịu. Không còn bất kỳ một quan tâm nào về những câu chuyện trên đời. chỉ ngồi như hóa đá, mắt mở to nhìn người đàn ông rơi nước mắt, trong giây phút chót cố giằng cố níu lại chút ký ức mà mình đã muốn xóa đi đó. Và bản nhạc, đã khiến bản thân đông cứng lại, bất động.

    Hôm nay tình cờ có người gửi đường link nguyên vẹn bộ phim đó. Vừa mở lên, nhớ ngay đến khoảnh khắc đã gần như vùi chôn tận đáy. Nhớ những đêm mắt mở trân trân không thể nào khép lại. Nhớ cảm giác đông đặc cứng ngắc trước những xử sự không thể nào tưởng nổi của con người từng rất gắn bó với mình. Khoảng ký ức tưởng đã không thể nào khôi phục lại hiển hiện về, rõ như chính bộ phim đang xem.

    Nhưng lòng trống rỗng. Cảm giác đau đớn và tê buốt đã được xóa rồi. Chỉ còn lại sự trống rỗng,
    như một cái chết vô hình.

    on Wednesday, July 6, 2011 at 11:23pm

    tan.....





    Tôi đã trải qua nhiều cảm giác buồn, khi người ta lôi tôi ra khỏi căn phòng tối, để nhìn thấy tôi chơi vơi trong luồng sáng vốn không thuộc về thế giới của tôi, thì người ta quay lưng đi mất
    .
    Tôi đã luôn im lặng trước những bước đi, dù  rất nhớ về khoảng thời gian ở trong bóng tối. Tôi nhớ những xôn xao ấm lòng trước nỗi quan tâm ân cần
    .
    Tôi chỉ muốn giữ nguyên như thế, chỉ muốn mọi thứ cứ y như thế, rằng tôi cứ ở trong bóng tối này, vẫn trò chuyện với người bằng những câu chữ tận sâu bên trong tôi, và người lắng nghe nó không bị chi phối bằng những giác quan thực tế, mà bằng chính tâm tư của người
    .
    Với tôi, đây không phải là thế giới ảo. Vì tôi không sống bằng những mơ ước huyền hoặc. Tôi không nói chuyện với người bằng những tô vẽ hay bằng con người tôi muốn trở thành, mà như chính tôi đang là. Tôi có thể nói đến tận sâu gốc rễ của con người mình, về những nỗi buồn, những ám ảnh, những day dứt, mà không cần người phải bận tâm về một trách nhiệm chia sẻ bên ngoài đời sống thực. Bởi cuộc sống bên ngoài có quá nhiều lớp cửa trong suốt, có quá nhiều vỏ bọc, tôi không làm sao có thể lột bỏ hết những lớp áo bảo vệ mình để có thể trần truồng ngoài ánh sáng. Dẫu sao, khi tôi đơn giản là tôi trong bóng tối, thì người có bỏ đi, tôi vẫn mỉm cười. Vì tôi chỉ có thể nhớ về người như một làn gió êm đềm đã ru tôi ngủ vào một mùa khuya. Hơn là, tôi nhìn thấy sự do dự hay áy náy của người, khi giữa chúng ta không còn sự quan tâm vô hình, và tôi đang đứng chơi vơi ngoài sáng. Sự im lặng trong bóng tối bao giờ cũng trầm mặc dịu dàng, dù có khi người ta không còn kiên nhẫn nữa, hay bởi do đời sống vui hơn, thì vẫn nhẹ nhàng hơn sự im lặng rõ ràng không thể giấu mặt nhau bên ngoài đời sống
    .
    Trong thế giới xa lạ này, tôi không mong chờ tình yêu thương. Tôi vẫn luôn im lặng lang thang qua những căn nhà lạ. Tôi chỉ nhìn ngắm bên ngoài những câu chữ vu vơ như nhìn giàn dây leo ngoài cửa, không chủ động bước vào hỏi han. Và tôi vẫn tự thoại với mình, như hồi nhỏ vẫn thường hay tự nói chuyện với cái bóng của mình. Tôi không mong chờ bất cứ điều gì trong thế giới xa lạ này hiện hữu ra ngoài đời sống. Những quan tâm của ai khiến tôi ấm áp chỉ giúp tôi cảm nhận được mình vẫn đang tồn tại, đang còn sợi dây liên hệ trong thế giới con người, chứ không như cái bóng tôi bên ngoài đời sống kia, buộc phải cười, luôn luôn phải cười, luôn luôn gặp con người mà cứ ngỡ mình đang ở giữa những bóng ma, vì không làm sao cảm thấy bớt đi lạnh lẽo
    .
    Đó nào phải đâu là điều giả dối. Nào phải là không đáng tin. Chẳng lẽ, những câu chữ chia sẻ không đủ để người ta có thể có được một niềm tin vào con người. Mà sao lại đòi hỏi niềm tin, khi tôi chẳng có ý định hiện ra bên ngoài đời sống. Niềm tin đó dùng để làm gì? chẳng phải những rõ ràng thân phận chỉ cần khi người ta phải gặp gỡ nhau, phải đối diện nhau bằng xương bằng thịt, để tránh con người ta lừa nhau. Còn tôi, vốn chỉ cần duy nhất sự chia sẻ, một cảm giác âm thầm mà không phiền lụy, không lấy đi mất của người điều gì ngoài khoảnh khắc đối thoại hiếm hoi. Tôi chỉ giúp người tránh khỏi quan hệ nửa vời mà tôi đã nhìn thấy quá nhiều sau khi đã bước ra ngoài sáng... Tôi chỉ muốn duy trì một sợi dây liên hệ, giữ tôi tồn tại trong thế giới con người dù ảo và xa lạ này, nhưng cảm giác ấm áp là có thật
    .
    Khối băng trong tôi tan không phải vì luồng sáng bất chợt, vì dẫu vùi trong cơn ngủ đông dài, tôi vẫn chưa quên được kinh nghiệm đắng ngắt về sự nửa vời
    .
    Tôi tan không phải vì ấm áp. mà vì cánh cửa vừa mở ra vẫn chưa kịp khép, mà luồng gió lạnh đã xộc thẳng vào
    .
    Hai cái lạnh vô hình chạm vào không giúp tôi đông cứng mạnh mẽ hơn, mà đã khiến tôi tan chảy
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    một-niềm-vui-vừa-đến.



    on 2011.
    vì vừa đóng vĩnh viễn một blog-từng-thuộc-về-khác, nên post lại vài bài nơi ấy lại đây. :)

    bên cạnh người yêu thương.

    thoảng vài lần, tôi thử thả lỏng mình trước người nào đó, hầu kéo mình xa ra khỏi người-đã-không-thuộc-về-mình. tôi cố phá toang cửa trái tim mình (chìa khóa để mở người xưa đã vứt đâu mất), nhưng, vẫn hoài công. không một chút rung động, không một chút ấm lòng, chỉ toàn là những thờ ơ lạc lõng.

    tôi vẫn lặng im nhìn hình bóng quen thuộc cũ lướt qua mỗi ngày, từ một nơi không ai nhìn thấy. tôi vẫn nghe những cố tình réo rắt làm tôi xót xa. nhưng tôi vẫn không thể nào ngưng được việc hình dung trong tâm trí hình ảnh người đó sau những buông-lơi-tỏ-ra, một mình cô độc trong đêm, mắt nhắm lại trước giai điệu của bài hát kỷ niệm, tim khẽ nhói, môi khẽ rung, tay khẽ động. Làn da xanh xao dưới ánh sáng hắt ra từ laptop, xung quanh là bóng tối bao trùm...

    và, trong hình dung miên man ấy, tôi ước gì ôm người ấy từ phía sau. một cái ôm giờ chỉ là ước muốn vô hình thôi, nhưng là một vòng tay ôm, cho đầu tựa vào vai, tôi sẽ nhè nhẹ ru bài tình ca quen thuộc.

    tôi nhớ đến phim Hồn Ma của Demi More đóng. tôi cũng muốn hóa thành một hồn ma như thế, để luôn ở bên cạnh người mình yêu. hồn ma có thể không mang đến cho người ấy hơi ấm họ cần, nhưng có thể cầu nguyện và phù trợ cho họ. hồn ma không cần ăn, không cần làm việc, không bị bất cứ điều chi chi phối, chỉ làm duy nhất một điều mình muốn...

    là ở bên cạnh người yêu thương.

    Posted 25 August 2009 - 04:49 AM